XaiJu
Maura Agam
Maura Agam

patreon


MỘT VỤ BẮT CÓC - PHẦN 2

CÁC PHẦN KHÁC  |  DANH SÁCH CHUYỆN

Lưu ý: Câu chuyện này dành cho lứa tuổi trưởng thành (18+) và tất cả nhân vật được miêu tả đều trên 18 tuổi.

Phần 2: Nỗi Ám Ảnh Trong Gương

Tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó trong căn phòng khép kín vang lên đều đặn, như một nhịp đập đơn điệu giữa sự tĩnh lặng đáng sợ. Tôi nằm trên chiếc giường lớn, hai tay vẫn bị trói chặt vào đầu giường bằng sợi dây thô ráp, cổ tay hằn sâu những vết trầy xước rát bỏng. Đầu óc tôi còn đang quay cuồng sau cơn bất tỉnh, nhưng lần này, tôi không còn cố mở mắt để xác định lại hoàn cảnh nữa, bởi tôi biết mình đang ở đâu, một nhà tù bệnh hoạn được trang trí bằng những bức ảnh của chính tôi, hay đúng hơn, của “cô gái” mà kẻ bắt cóc đã tạo ra từ tôi.

Cánh cửa cũ kêu cót két chói tai, hắn bước vào, mang theo một chiếc khay nhỏ, trên đó có một ly nước và một đĩa cơm trắng kèm vài miếng thịt gà xé. Hắn mặc chiếc áo sơ mi sờn cũ và quần jeans bạc màu, nhưng đôi mắt hắn sáng lên một cách kỳ lạ khi nhìn tôi. “Chào cô bé dễ thương của anh,” hắn nói, giọng khàn đặc vang vọng giữa không gian chật hẹp như tiếng gầm gừ của một con sói hoang. Tôi muốn hét lên, muốn vùng vẫy, nhưng cơ thể tôi nặng trịch như bị đè bởi một tảng đá vô hình.

Hắn đặt chiếc khay xuống cạnh giường, rồi ngồi sát bên tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn phả vào vai. “Em đói chưa?” Hắn hỏi, nhưng không chờ tôi trả lời. Hắn cúi xuống, đưa tay chạm vào má tôi, những ngón tay thô ráp lướt nhẹ trên làn da tôi. “Không việc gì phải sợ, anh sẽ chăm sóc em thật tốt. Đây là bước đầu tiên để em làm quen với chính mình, Huyền Ân của anh.”

“Huyền Ân?” Tôi lẩm bẩm, giọng gần như không thể nghe rõ vì cổ họng khô rát. Thế nhưng điều này không làm khó được lỗ tai thính như tai thỏ của hắn. Hắn bật cười, một nụ cười méo mó khiến bất kì ai cũng rùng mình.

“Chính xác rồi, cưng ạ! Khương Minh Ân, cái tên của một thằng đực rựa ấy đã là quá khứ rồi. Từ giờ, em là Huyền Ân, một cô gái xinh đẹp, một tuyệt tác vĩ đại mà anh đã tạo ra. Em vẫn chưa thấy sao? Em đẹp hơn bất kỳ ai anh từng gặp.” Hắn cúi sát hơn, hơi thở phả vào mặt tôi. Tôi quay đầu đi, nhưng bàn tay hắn giữ chặt cằm tôi, buộc tôi phải nhìn vào mắt hắn.

“Hãy thả tôi ra ngay, ông đang phạm pháp…” tôi nói, cố gằn giọng sao cho cứng rắn, nhưng rốt cuộc thanh âm qua cửa miệng chỉ giống như một lời cầu xin yếu ớt. Hắn lắc đầu, rồi lấy một cây kéo nhỏ từ túi quần ra. Tim tôi đập thình thịch, những tưởng hắn sẽ làm gì đó kinh khủng, nhưng hắn chỉ cắt sợi dây trói tay tôi. Hai cổ tay tôi đỏ ửng, nhưng ít nhất tôi đã được tự do phần nào.

“Ăn đi, cưng,” hắn ra lệnh, đẩy khay thức ăn về phía tôi. “Em cần sức khỏe để trở nên hoàn hảo hơn.” Tôi nhìn đĩa cơm, dạ dày quặn lên vì đói, nhưng tôi không dám động vào. Ai biết được hắn đã bỏ gì vào đó? Nhận ra sự do dự của tôi, hắn cười khẩy, “Đừng lo, anh đâu cần phải đầu độc em làm gì. Anh cần em sống, cần em khỏe mạnh. Nào, ngoan ngoãn ăn đi, Huyền Ân của anh.”

Tôi không muốn nghe lời hắn, nhưng cơn đói và sự kiệt sức khiến tôi không còn lựa chọn. Một thằng sinh viên chưa trải sự đời nào có thể chống lại bản năng sinh tồn tự nhiên của cơ thể. Tôi cầm muỗng lên, run rẩy xúc một miếng cơm nhỏ đưa vào miệng. Vị nhạt nhẽo vô cùng, nhưng tôi vẫn nuốt xuống, cố không nghĩ đến việc mình đang làm gì, cùng viễn cảnh tương lai. Hắn quan sát tôi, ánh mắt như một người cha tự hào, nhưng chứa đựng một thứ gì đó tăm tối hơn nhiều.

Khi tôi ăn xong, hắn đứng dậy, kéo tôi ngồi thẳng người. “Giờ mới đến phần thú vị đây,” hắn nói, giọng đầy phấn khích. Hắn mở một chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt ở một góc phòng, lấy ra một lọ thuốc nhỏ cùng một ống tiêm. Trước khi tôi kịp phản ứng, hắn nắm lấy cánh tay tôi, tiêm một mũi vào tĩnh mạch. Tôi hét lên, cố giật tay ra, nhưng hắn giữ chặt tôi bằng sức mạnh vượt trội.

“Đừng sợ, đây chỉ là thứ giúp em trở thành một Huyền Ân hoàn hảo,” hắn thì thầm, vuốt tóc tôi như muốn an ủi. “Hormone nữ giới. Nó sẽ làm em mềm mại hơn, xinh đẹp hơn. Bây giờ có thể em sẽ căm ghét anh, nhưng về sau em sẽ cảm ơn anh.”

Tôi cảm thấy một luồng nhiệt lan tràn từ cánh tay lên khắp cơ thể, kèm theo cơn buồn nôn. Đầu óc tôi quay cuồng, và tôi lại ngã xuống giường, thở hổn hển. Nhưng hắn không để tôi nghỉ ngơi. Hắn kéo tôi đứng dậy, buộc tôi bước đến một tấm gương lớn dựng ở một góc phòng khác, thứ mà tôi chưa từng để ý trước đó.

“Hãy nhìn lại toàn thân em đi,” hắn đứng sau lưng tôi nói, hai tay đặt lên vai tôi. Trong gương, tôi thấy một nhân ảnh xa lạ. Tôi không còn mặc áo phông cũ và quần jeans rách nữa. Thay vào đó là một chiếc váy liền thân màu hồng nhạt, mỏng đến mức gần như xuyên thấu, ôm sát cơ thể tôi từ vai xuống đầu gối. Bên dưới, tôi cảm nhận được một bộ đồ lót ren cùng màu, những đường viền hoa văn tinh xảo cọ sát vào da mỗi khi tôi nhúc nhích. Chiếc áo ngực nhỏ xíu ép chặt ngực tôi, dù tôi chẳng có gì để nó nâng đỡ. Đầu tôi nặng hơn, và khi tôi nghiêng cổ, một lọn tóc dài trượt xuống vai, một bộ tóc giả màu nâu nhạt, mượt mà, dài đến giữa lưng.

Gương mặt tôi vẫn là tôi, nhưng với lớp trang điểm nhẹ mà hắn đã bôi lên lúc tôi bất tỉnh, son hồng nhạt, phấn má, và chút mascara làm mắt tôi to hơn. Tôi muốn đập vỡ tấm gương, muốn xé tan mọi thứ trên người, nhưng cơ thể tôi không còn sức, vả lại tôi cũng chẳng đủ dũng khí làm thế.

Hắn cúi xuống, bàn tay trượt từ vai xuống ngực tôi, vuốt ve qua lớp vải mỏng. “Em cảm nhận được không? Lớp vải này mềm mại thế nào khi ôm lấy em. Bộ đồ lót này là món quà đầu tiên anh dành cho em, ren cao cấp đấy, anh chọn riêng cho em để tôn lên cơ thể mảnh mai của em. Em hãy yên tâm, điều kiện sống của anh khó khăn nhưng chắc chắn sẽ không để em chịu vất vả.” Hắn ấn nhẹ vào ngực tôi, chiếc áo ngực càng thêm ép chặt, tôi rùng mình vì cảm giác vừa lạ lẫm vừa ghê tởm.

“Đừng chạm vào tôi!” Tôi hét lên, cố đẩy tay hắn ra, nhưng hắn chỉ cười sằng sặc, giữ tôi càng chặt hơn.

“Rồi em sẽ quen dần với thân phận mới của mình thôi,” hắn nói, rồi bất ngờ cúi xuống hôn lên cổ tôi. Hơi thở hắn vẫn nóng rực trên làn da tôi. Tôi cảm nhận được lớp ren cọ sát mạnh hơn khi hắn kéo tôi sát vào người hắn. “Anh yêu em, Huyền Ân. Từ lần đầu thấy em ở kho hàng, anh đã biết em sinh ra để trở thành cô gái của anh.”

Tôi thật sự muốn khóc, nhưng nước mắt không thể nào rơi. Cơ thể tôi run rẩy, không phải chỉ vì sợ hãi, mà còn vì một cảm giác kỳ lạ khác, sự bất lực hoàn toàn khi bị hắn kiểm soát. Hắn buông tôi ra, để tôi ngã xuống giường, rồi đứng nhìn tôi với ánh mắt mãn nguyện.

“Từ ngày mai, anh sẽ dạy em cách làm một cô gái thực thụ,” hắn nói, giọng dịu dàng một cách giả tạo. “Em sẽ yêu anh, Huyền Ân. Anh hứa đấy.”

Hắn rời khỏi phòng, cánh cửa khép lại sau một tiếng rít chói tai. Tôi nằm đó, trong bộ váy liền thân và đồ lót ren, cảm nhận từng đường viền của chúng cọ vào da. Đầu tôi nặng trĩu, cơ thể mệt mỏi, và trong cơn mê sảng, tôi nghe thấy giọng hắn vang vọng, “Em sẽ yêu anh thôi.”

Hiện tại, hắn còn chẳng thèm trói tôi lại nữa. Nhưng tôi đoán là không còn cần thiết. Chẳng biết là do mệt mỏi quá độ hay trong thức ăn có trộn lẫn thuốc an thần mà toàn thân của tôi vô cùng uể oải, thiếu sức sống. Có lẽ việc duy nhất tôi có thể làm là cởi bộ trang phục lố bịch này ra! Song, đấy không hẳn là lựa chọn khôn ngoan khi nhiệt độ trong này lạnh cóng như vậy.

Nếu chỉ cởi chiếc áo ngực ra thì vẫn được nhỉ? Cuộc đời một thằng con trai bình thường suốt từng ấy năm làm gì biết đến cảm giác mặc áo ngực, nên lần đầu trải nghiệm chỉ để lại cảm giác vô cùng khó chịu, bức bối và nghẹt thở.

Tôi đưa tay chạm vào chiếc áo ngực ren, nhưng lập tức, khuôn mặt ghê tởm của lão nhân viên thiết kế đồ họa 40 tuổi lại hiện ra. Thế mà đã từng có lúc tôi cảm thấy khuôn mặt ấy tuy không đẹp nhưng vẫn rất hiền hòa, dễ mến. Đúng là không thể tin được bất cứ ai qua vẻ bề ngoài. Thế là, tôi đành từ bỏ ý định, để nguyên mọi thứ như vậy có lẽ là tốt nhất.

Tôi nhắm mắt, cố quên đi tất cả, nhưng hình ảnh của Huyền Ân, thực tế là một phiên bản khác của chính mình trong gương vẫn ám ảnh tôi, như một lời tiên tri mà tôi không thể thoát ra. Hắn định làm gì tôi? Cuộc sống của tôi sẽ đi về đâu? Đã có ai nhận ra sự mất tích của tôi hay chưa? Tất cả những câu hỏi này e là chỉ có gã đàn ông kia mới có thể cho tôi lời giải đáp, nhưng tôi nghi ngờ khả năng ấy. Thôi bỏ đi… trước mắt hãy cứ để khoảnh khắc này trôi qua. Tôi… kiệt sức rồi!

PHẦN 3 >>

MỘT VỤ BẮT CÓC - PHẦN 2

More Creators