XaiJu
Maura Agam
Maura Agam

patreon


HẠNH PHÚC MỚI - PHẦN 15

CÁC PHẦN KHÁC  |  DANH SÁCH CHUYỆN

Phần 15: Chuyến Nghỉ Dưỡng

Sáng Chủ nhật, Ngọc Thảo đứng trong phòng, chuẩn bị cho chuyến dã ngoại với Hữu Tâm và những thành viên khác trong hội sinh viên tại một khu nghỉ dưỡng có hồ bơi. Cô mặc một chiếc váy maxi hoa vàng, lụa mỏng ôm sát ngực, eo thắt dây nhỏ, phần chân váy dài chạm mắt cá chân nhưng xẻ cao bên hông, để lộ đôi chân trắng muốt khi gió thổi. Cô kéo váy lên, cảm giác lụa trượt qua da làm cô rùng mình, ôm chặt bộ ngực có phần nhỏ nhắn và bờ hông thanh thoát.

“Quần đã là quá khứ, váy vóc mới là hiện tại,” cô tuyên bố với chính mình, mỉm cười rạng rỡ trước gương. Ngẫm lại, cô còn cảm thấy bất ngờ trước sự thay đổi của bản thân. Trước đây, cô không bao giờ nghĩ có ngày mình lại thích mặc trang phục nữ hơn trang phục nam.

Về chuyến dã ngoại này, ý tưởng đến từ chính mẹ cô. Gần đây, mẹ cô bảo bà muốn tận hưởng một kỳ nghỉ dưỡng đúng nghĩa với chồng, nhân dịp công ty chồng kỷ niệm 100 năm thành lập và cho toàn bộ nhân viên nghỉ một tuần. Bà nói, bà muốn trải qua một lần “trăng mật” đúng nghĩa với người mới. Thật ra thì Kiều Hoa đã trải qua tuần trăng mật với Minh Nghĩa rồi, và bản thân Trọng Tường cũng từng có một tuần trăng mật với người vợ Yến Ngân. Song, chỉ có hai người trong cuộc là Ngọc Thảo và Kiều Hoa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cái mà Kiều Hoa muốn là “tuần trăng mật của Trọng Tường trong thân xác Kiều Hoa.”

Ngọc Thảo mang đôi sandal trắng thấp vào, buộc tóc thành lọn xoăn nhẹ, ngắm mình trong gương. Tự hài lòng với chính mình, tay cô vuốt dọc eo, cảm giác ren của bộ đồ lót và lụa của váy maxi hòa quyện khiến tim cô đập nhanh.

Lúc này, Kiều Hoa bước vào, mặc một chiếc váy thun lạnh đỏ khá ngắn ôm sát cơ thể. Bà cũng chuẩn bị cho chuyến du lịch với Minh Nghĩa tại một resort bên bãi biển. “Con yêu, con đẹp quá!” bà reo lên, vuốt vai Ngọc Thảo. “Dã ngoại vui vẻ nhé, mẹ với cha con cũng đi biển đây. Mẹ sẽ khiến anh ấy ngất với bộ bikini tím mẹ mua hôm qua.”

Ngọc Thảo đỏ mặt, cười khẽ. “Mẹ… mẹ sexy thật. Con cũng muốn cho Hữu Tâm thấy bộ bikini hồng nhạt của con. Mong Hữu Tâm… sẽ thích.” Kiều Hoa cười lớn, ôm Ngọc Thảo vào lòng. “Con gái mẹ mà! Mẹ cá Hữu Tâm sẽ không cưỡng được đâu. Con cứ yên tâm!” Bà nháy mắt, để lộ dây áo ngực đỏ lấp ló dưới váy.

Thế là chuyến dã ngoại của Ngọc Thảo bắt đầu. Hồ bơi xanh trong lấp lánh dưới ánh nắng, xung quanh là hàng cây xanh mướt. Hữu Tâm và Ngọc Thảo tay trong tay, không rời nhau từ lúc lên xe cho đến khi đã đến nơi. Tuy Ngọc Thảo vẫn còn hơi ngại mỗi lần Hữu Tâm hôn lên má cô ở chỗ đông người, nhưng ngại không có nghĩa là không thích.

Đến tối, nhóm bạn dựng lều, nướng thịt, cười nói rôm rả. Ngọc Thảo ngồi cạnh Hữu Tâm trên chiếc ghế dài gần hồ, váy maxi xòe ra quanh chân, lụa cọ vào da mỗi khi cô động đậy. Hữu Tâm nghiêng người, thì thầm, “Em vẫn dễ thương như mọi ngày, Ngọc Thảo. Mỗi ngày cứ khen em những câu như vậy mãi, chắc em cũng chán rồi nhỉ.” Ngọc Thảo đỏ mặt, lắc lắc cái đầu nhỏ, tim đập thình thịch, “Không đâu... chỉ cần là anh khen, em đều thích.”

“Chúng mình lánh khỏi chỗ này một lúc nhé?” Hữu Tâm nói.

Mặt Ngọc Thảo đã đỏ lại càng đỏ hơn. Cô hiểu Hữu Tâm muốn gì. Cô nhìn qua nhìn lại, thấy không có ai nhìn về phía này, liền gật đầu cùng Hữu Tâm tách nhóm. Họ đi đến một góc khuất sau hàng cây gần hồ bơi. Ngọc Thảo tựa mình vào thân một cây dừa lớn. Hữu Tâm cúi xuống, hôn lên môi cô, mềm mại và ấm áp. Ngọc Thảo nhắm mắt, đáp lại nụ hôn ấy, cảm giác chất lụa của váy trượt qua đùi mình khi anh kéo cô lại gần hơn. Tay anh luồn qua khe xẻ váy, chạm vào đùi cô, khiến cô rùng mình.

“Da thịt em mịn màng quá!” Hữu Tâm thì thầm, tay vuốt lên hông Ngọc Thảo, chạm trúng chiếc quần lót của cô qua lớp váy. Ngọc Thảo thở dốc, ren áo ngực cọ sát vào người khiến cô tê dại. Cô hơi xấu hổ vì vùng kín của mình đã ẩm ướt khi lưỡi anh đưa sâu hơn vào miệng cô.

Họ ngã xuống cỏ, Hữu Tâm nằm đè lên Ngọc Thảo, tay kéo váy maxi lên đến eo, lộ ra chiếc quần lót màu vàng nhạt vẫn lấp lánh dẫu trời không còn sáng. “Em đẹp quá,” anh nói, hôn xuống cổ cô, tay luồn vào chiếc áo lót ren, chạm vào ngực cô. Ngọc Thảo khẽ rên lên, cảm giác ren cọ vào đầu ti, tay anh hơi bóp nhẹ khiến cô run lên vì sướng. “Hữu Tâm… em… em thích…” cô thì thầm, tay ôm lấy anh, yêu từng giây từng phút được làm con gái.

Hữu Tâm cởi áo, kéo quần lót cô xuống, tay vuốt vùng kín ẩm ướt của cô, ngón tay trượt vào làm cô cong người rên lớn. “Em ướt quá rồi này, có muốn suy nghĩ lại không?” Nam hỏi. Sở dĩ anh nói vậy là vì cả hai đã đi đến thống nhất sẽ chưa vội làm chuyện đó ngay lúc này. Cô muốn dành lần đầu tiên của mình vào một dịp khác chỉ có hai người.

Cùng thời điểm, Kiều Hoa và Minh Nghĩa đến một resort bên bãi biển sang trọng, sóng vỗ rì rào dưới ánh trăng. Kiều Hoa đang mặc bộ bikini tím, áo lót tam giác dây mảnh, ôm sát ngực, khe ngực sâu thu hút mọi ánh nhìn, quần lót lụa tím dây cột bên hông, nhỏ đến mức để lộ đùi trắng ngần. Bà khoác áo choàng lụa tím mỏng, bước ra ban công phòng nghỉ nhìn ra biển.

Cả hai đã về phòng nghỉ sau khi tắm biển xong. Lúc này có hơi sớm một chút nhưng Minh Nghĩa không muốn ai ngoài ông được chiêm ngưỡng dáng vẻ hoàn hảo nhất của vo mình. Kiều Hoa bảo chồng mình chỉ lo hão, bởi bà sẽ không bao giờ phản bội ông. Bà không muốn phá tan cuộc sống tươi đẹp này.

Minh Nghĩa bước đến từ phía sau, ôm chiếc eo thon gọn của bà, thì thầm: “Kiều Hoa… em đẹp quá.” Kiều Hoa cười, quay lại hôn ông, tay cởi áo choàng để lộ bikini tím lộng lẫy. Bà nói bằng giọng quyến rũ, “Trời ạ… có phải vừa mới yêu đâu mà cần phải tán tỉnh như thế? Em đã là của anh rồi mà.” Thực ra thì từ góc nhìn của Kiều Hoa, bà là của Minh Nghĩa thì đúng, nhưng vế đầu thì sai vì tình yêu này chưa lâu như vậy.

Minh Nghĩa ngẩn người, tay chạm vào hông bà. Ông kéo bà vào chiếc giường kê gần ban công, sóng biển làm nền cho khoảnh khắc nóng bỏng.

Kiều Hoa nằm xuống, tay Minh Nghĩa luồn vào trong áo từ bộ bikini tím, vuốt bộ ngực đẫy đà của bà, bà rên khẽ theo từng nhịp bóp của ông. “Anh ơi… em sướng quá,” bà thở dốc. Bấy nhiêu có thể chưa đủ khiến một người phụ nữ bình thường hài lòng nhưng với Kiều Hoa thì khác, bởi bà không phải một người phụ nữ “bình thường.” Thực tế mà nói, cơ thể nữ giới mang đến khoái cảm lớn hơn nhiều so với cơ thể đàn ông. Bởi vậy, từ lần đầu thử nghiệm, Trọng Tường chẳng mấy chốc đã si mê từng cảm giác có được với cơ thể phụ nữ và ông biết mình không cách nào trở lại thành đàn ông được nữa.

Minh Nghĩa hôn xuống cổ bà, tay kéo chiếc quần bikino tím xuống, vuốt cặp đùi trắng ngần, ngón tay trượt vào vùng kín ẩm ướt của bà. Kiều Hoa cong người, rên lên. Minh Nghĩa đẩy mạnh hơn khiến khoái cảm trong Kiều Hoa dâng trào.

Minh Nghĩa cởi quần, bắt đầu tiến vào, đẩy sâu làm Kiều Hoa rên rỉ trong khoái lạc. Nhịp đẩy nhịp nhàng. Kiều Hoa ôm chặt ông, rên lớn, phần bikini chưa cởi hẳn vẫn còn cọ vào cơ thể. Bà ngất ngây với cả khoái cảm khi làm tình lẫn được mặc trang phục nữ. Họ đạt đỉnh cùng lúc, Kiều Hoa cong người rên to. Giống con gái mình, bà cũng yêu từng giây được làm phụ nữ trong cơ thể sexy này.

Về phía Ngọc Thảo, chuyến dã ngoại sinh viên phải di chuyển bằng xe nên không nhanh được như bên Kiều Hoa. Vậy nên, đến ngày thứ hai, họ mới có dịp tận hưởng hồ bơi. Dịp khoe bộ bikini hồng nhạt của Ngọc Thảo đã đến. Bộ bikini với áo lót dây mảnh, ôm sát ngực, tôn lên đường nét thanh thoát của cơ thể cô. Chiếc quần lót bikini cũng nhỏ xinh, dây buộc hai bên hông khẽ đung đưa khi cô bước đi. Cô đứng bên hồ, đôi chân thon dài lấp ló dưới ánh sáng, cảm giác mát lạnh của làn nước vỗ nhẹ vào chân khiến cô mỉm cười.

Hữu Tâm từ xa bước đến, mặc một chiếc quần bơi xanh dương đơn giản, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Ngọc Thảo, em đúng là làm anh không thể rời mắt,” anh nói, ánh mắt lướt qua cô, đầy trân trọng nhưng không giấu được sự say mê. Ngọc Thảo tự nhủ, “Hay quá, vậy là anh ấy thích nó!”

Cả hai cùng bước xuống hồ bơi, nước mát lạnh bao lấy cơ thể. Ngọc Thảo lướt nhẹ trên mặt nước, cảm giác bikini dính vào da lúc bơi khiến cô thấy tự do và nữ tính hơn bao giờ hết. Hữu Tâm bơi đến gần, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau. “Nước mát thật, nhưng em lại làm anh nóng lên đây này,” anh thì thầm vào tai cô. Ngọc Thảo bật cười, quay lại, nước bắn tung tóe khi cô đùa nghịch đẩy anh ra.

Họ lặn xuống dưới mặt nước, ánh nắng xuyên qua lớp nước trong vắt, chiếu lên cơ thể họ như một bức tranh sống động. Dưới hồ bơi, Ngọc Thảo cảm nhận được vòng tay mạnh mẽ của Hữu Tâm kéo cô lại gần. Anh ôm cô, môi chạm nhẹ vào má cô trong làn nước, những bong bóng nhỏ nổi lên quanh họ. Ngọc Thảo nhắm mắt, cảm giác lâng lâng khi được anh ôm chặt, bikini cọ nhẹ vào da mỗi khi cô cử động. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn, cả hai như hòa mình vào dòng nước, quên đi mọi thứ xung quanh.

Khi ngoi lên mặt nước, Ngọc Thảo thở hổn hển, mái tóc ướt dính vào vai, vài giọt nước lăn dài trên làn da trắng mịn. Hữu Tâm vuốt tóc cô, ánh mắt dịu dàng. “Sao hồ bơi vùng này lại có một nàng tiên cá vậy nhỉ?” anh nói, tay khẽ chạm vào dây áo bikini, ngón tay lướt nhẹ khiến cô rùng mình. Ngọc Thảo cười ngượng ngùng, nép sát vào anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh giữa làn nước mát. “Anh mà cứ khen thế này, sau này không khen nữa là em không chịu nổi đâu,” cô thì thầm, tim đập rộn ràng. Hữu Tâm cười khì, “Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu, mỗi ngày là một ngàn lời khen!”

Về phía Kiều Hoa, sau một đêm đầy cảm xúc, sáng dậy Minh Nghĩa vẫn ôm chặt lấy bà. “Kiều Hoa, em mà cứ thế này, anh sợ mình không rời được resort mất,” ông nói, mắt thậm chí còn chưa mở hẳn. Kiều Hoa xoay mặt lại đối diện với ông, cười nói, “Cần gì phải ở resort, chỉ cần anh muốn, em sẽ luôn đến bên anh.”

“Anh thật may mắn khi có em,” Minh Nghĩa nói, giọng trầm ấm. Kiều Hoa mỉm cười, tựa đầu vào vai ông, cảm nhận khoái cảm từ cơ thể phụ nữ mà bà ngày càng yêu thích. “Em cũng vậy, anh à, mãi mãi như vậy!”

PHẦN CUỐI >>


More Creators