HẠNH PHÚC MỚI - PHẦN 14
Added 2025-08-14 14:06:44 +0000 UTCCÁC PHẦN KHÁC | DANH SÁCH CHUYỆN
Phần 14: Nữ Tính
Ngọc Thảo bước vội vào nhà, đôi má vẫn còn ửng đỏ. Vừa đi ngang phòng khách, cô thấy Kiều Hoa, mẹ cô, đang ngồi trên ghế sofa, mặc chiếc váy ngủ ren đen mỏng tang, chân bắt chéo, tay cầm ly rượu vang. Minh Nghĩa, cha cô, ngồi bên cạnh, ôm eo bà, hướng đôi mắt của kẻ si tình về phía vợ.
Kiều Hoa mỉm cười rạng rỡ khi thấy Ngọc Thảo. “Con về rồi à, con yêu? Thế nào, kể mẹ nghe đi!”
Ngọc Thảo ngồi xuống, tay ôm chiếc gối kê sofa, mặt vẫn còn đỏ. “Con… con vui lắm, mẹ à. Hữu Tâm mời con uống cà phê, luôn miệng khen con dễ thương. Anh ấy nắm tay con, rồi sau đó chúng con đi đây đi đó đến cuối ngày.” cô lí nhí, giọng nhỏ nhẹ nhưng vẫn nghe ra sự rạo rực ẩn giấu bên trong. “Lần đầu tiên trong đời con biết cảm giác yêu và được yêu.”
Nét mặt Kiều Hoa có hơi buồn rầu, “Mẹ xin lỗi! Lúc trước cũng vì mẹ mà con không có được cuộc sống mơ ước.” Ngọc Thảo biết mẹ cô đang nhắc đến khoảng thời gian cô còn là Việt Bảo, và mẹ cô là người cha Trọng Tường của Việt Bảo.
Ngọc Thảo mỉm cười, lắc đầu, “Không sao đâu ạ! Hiện tại mẹ đã cho con cuộc sống tốt đẹp nhất rồi, một cuộc sống con chưa từng mơ đến.”
Minh Nghĩa không theo được nội dung câu chuyện, chắc chắn là thế. Ông quay sang hỏi vợ, “Sao vậy? Anh nhớ tình cảm mẹ con em vẫn luôn tốt mà. Lẽ nào em cấm con bé làm gì sao?”
Cả Ngọc Thảo lẫn Kiều Hoa đều phì cười. Hai mẹ con nháy mắt và đồng thanh, “Chuyện phụ nữ, anh / cha không hiểu được đâu!” Sau đó, họ lại nhìn nhau cười phá lên.
Minh Nghĩa vốn đã không hiểu lại càng thêm bối rối, nhưng ông quyết định không thắc mắc. Chứng kiến nụ cười hạnh phúc của vợ con đã là quá đủ với ông. Một cuộc sống hạnh phúc, với ba người đàn ông… à không, một người đàn ông và hai người phụ nữ.
Sau màn tụ họp gia đình vui vẻ, Kiều Hoa nói với Ngọc Thảo, “Được rồi! Con hãy tự lên phòng mình và mơ về chàng trai của con đi. Mẹ phải bồi dưỡng tình cảm với chàng trai của mẹ rồi!” Nói đoạn, bà liền kéo tay Minh Nghĩa đi.
Minh Nghĩa nói một cách khẩn trương, “Từ từ thôi em! Anh vẫn còn ở đây đến sáng mà! Dạo này em có vẻ phấn khích hơn thì phải.”
Kiều Hoa quay đầu lại, nở một nụ cười quyến rũ, “Sao? Anh không thích à?”
“Không! Tất nhiên là không!”
“Vậy anh nói xem, em của hiện tại và em của quá khứ, anh thích ai hơn?”
“Chẳng phải đều là em sao? Nhưng thú thật, anh thích phiên bản nồng nhiệt của hiện tại hơn. Trước kia có những lúc em khá lạnh nhạt với anh.”
Kiều Hoa nháy mắt kín đáo với Ngọc Thảo, như muốn nói, “Con thấy chưa? Lựa chọn của chúng ta là chính xác. Đây chính là hạnh phúc mới!”
Ngọc Thảo dõi theo cha mẹ rời đi, tay nắm chặt mép váy. Lần đầu tiên trong đầu cô nảy ra suy nghĩ, “Hay là mình cũng làm chuyện đó với Hữu Tâm?” Ngay lập tức, cô lắc đầu và đỏ mặt, “Không được! Mày đã quá vội vàng rồi! Bản thân mày cũng đã chuẩn bị cho chuyện đó đâu?” Ngọc Thảo ghen tị với mẹ vì đã thích ứng quá tốt với vai trò một người phụ nữ.
◉ ◉ ◉
Sau một giấc ngủ dài và ngon lành, Ngọc Thảo thức giấc. Cô nghe thấy tiếng động phát ra từ căn phòng sát vách, tức phòng ngủ của cha mẹ cô. Dạo gần đây, cô đã không còn đỏ mặt vì những âm thanh “kỳ lạ” giữa đêm vang lên từ phòng cha mẹ cô nữa. Nhưng âm thanh lần này hơi khác, và hiện tại cũng chẳng còn là ban đêm nữa.
Ngọc Thảo nhìn xuống dưới nhà qua cửa sổ trong phòng cô. Xe cha cô không còn đậu bên dưới nữa. Bị sự tò mò quấn lấy tâm trí, Ngọc Thảo rời phòng khi vẫn còn mặc nguyên bộ pajamas dễ thương màu hồng in hình gấu con của mình.
Cửa phòng cha mẹ cô không khóa. Qua khe cửa, cô thấy mẹ cô đứng đó, mặc một bộ đồ lót ren đỏ gợi cảm. Áo lót đẩy ngực với dây mảnh vắt qua vai, ren hoa đỏ rực ôm chặt bộ ngực đầy đặn, làm nổi bật khe ngực sâu hút mắt. Quần lót lụa đỏ viền ren ôm sát hông, trượt nhẹ qua làn da trắng ngần, để lộ đôi chân dài quyến rũ. Bà khoác thêm một chiếc váy ngủ ren đỏ mỏng tang, dài đến mắt cá chân nhưng trong suốt, phô diễn từng đường cong hoàn hảo. Kiều Hoa xoay người trước gương, tay vuốt dọc eo, cười kiêu hãnh. “Cơ thể này… thật tuyệt, có thưởng thức bao lần cũng không chán! Nếu có kiếp sau, mình sẵn sàng đánh đổi mọi thứ chỉ để làm phụ nữ.” bà lẩm bẩm, chân trần bước đi uyển chuyển trước gương như một vũ công.

Ngọc Thảo bước vào phòng làm Kiều Hoa giật mình hét lên một tiếng khá nữ tính. Cô không hề che giấu sự hiện diện của mình, chỉ là Kiều Hoa quá chú tâm vào chuyện khác. Tuy vậy, Ngọc Thảo vẫn cho rằng mình có lỗi, “Xin lỗi mẹ! Con làm mẹ sợ ạ?”
Kiều Hoa quay lại, ngắm nhìn cô con gái đáng yêu trong bộ pajamas. Bà mỉm cười, “Không, mẹ chỉ hơi lơ đãng thôi. Con không có lỗi gì đâu.”
“Nhưng… mẹ đang làm gì vậy?”
Kiều Hoa lè lưỡi, gãi đầu, “A, bị con phát hiện rồi! Cha con thật là, tại sao khi đi lại không chịu đóng cửa. Thật ra thì, tối hôm qua cha con hơi sung sức. Bộ váy ngủ đen của mẹ bị cha quá khích làm hỏng rồi! Vậy nên, sáng nay mẹ muốn thử một bộ váy ngủ và đồ lót mới. Con thấy thế nào? Có đẹp không?”
Ngọc Thảo đỏ mặt, “Vâng, sexy lắm ạ…”
Kiều Hoa kéo một bên váy ngủ, phần quần lót bên trong đã lộ hẳn ra ngoài, nhưng không sao, người đứng trước mặt dù gì cũng là con gái bà. Tay còn lại, bà giơ lên trước miệng, làm dấu hiệu “im lặng,” nháy mắt và nói “Bí quyết tạo nên sự quyến rũ của phụ nữ đó. Con gái cưng của mẹ cũng nên thử. Bộ pajama của con dễ thương lắm, nhưng để hớp hồn người đàn ông của con, con nên thử phong cách giống mẹ.”
Ngọc Thảo hơi cúi mặt xuống, “Thật sao? Con cảm thấy phong cách này có hơi quá với mình! Nhưng mà, con cũng không có đồ lót và váy ngủ nào sexy như vậy cả.”
Lúc cô ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy nụ cười ẩn ý từ mẹ mình. Mẹ cô nói, “Aha! Vậy là con đã nghĩ đến chuyện đó rồi phải không?”
Ngọc Thảo xấu hổ vì bị mẹ nhìn thấu suy nghĩ. Cô vội xua tay, cố tìm cách biện hộ nhưng không thể. Mẹ cô bước đến xoa đầu cô, “Đừng xấu hổ! Nếu con thực lòng yêu cậu ấy và muốn tiến đến một mối quan hệ lâu dài, đây là điều con phải trải qua mà. Không có gì phải ngại khi một cô gái muốn được yêu.”
Ngọc Thảo chỉ đáp một tiếng “Vâng.”
Mẹ cô mở tủ quần áo của mình và lấy một chiếc túi giấy đưa cho cô. Ngọc Thảo mở ra, phát hiện bên trong là một bộ đồ lót và một chiếc váy ngủ giống hệt kiểu mẹ cô đang mặc, nhưng là màu trắng.
Mẹ cô cười, nói, “Tất nhiên, mẹ cũng đã chuẩn bị trước cho con rồi. Con gái mẹ còn ngại ngùng lắm nên mẹ sẽ từng bước dìu dắt con. Với lại, mẹ thấy đẹp, chẳng lẽ lại không mua cho con gái mình, đúng chứ? Nhưng con không nên bắt đầu với màu đỏ như mẹ đâu. Màu trắng sẽ hợp với con hơn.”
Ngọc Thảo ôm chặt lấy món quà của mẹ cô, tay chạm nhẹ lớp vải ren. Cô thì thầm, tim đập nhanh, “Ren mềm mại quá… Con muốn mặc chúng! Từ nay về sau, con muốn mặc đồ lót nữ, đầm váy, mãi mãi!”
Kiều Hoa ôm lấy Ngọc Thảo, nở nụ cười ấm áp, “Mẹ cũng thế, con yêu. Mẹ yêu từng giây mặc ren, cảm giác lụa cọ vào da. Cơ thể cũ thô kệch, nặng nề trước kia của mẹ đã luôn muốn một ngày được thử chúng. Giờ mẹ đã có cơ hội và mẹ sẽ luôn quý trọng cơ hội đó.” Bà vuốt vai Ngọc Thảo, cảm nhận lụa trơn mịn dưới tay. “Con cũng hãy vui vẻ tận hưởng nhé!”
Ngọc Thảo gật đầu, ôm lại mẹ, lòng cô ấm áp. “Cảm ơn mẹ,” cô nói, giọng trong trẻo. Cô cảm nhận tình mẹ con ngày càng thật, không còn giả vờ như ngày đầu.
◉ ◉ ◉
Sự kiện của trường đại học sau đó diễn ra suôn sẻ, không gặp bất cứ sự cố nào nữa. Bức tranh của Ngọc Thảo được chú ý bởi cả những nhà phê bình chuyên nghiệp. Điều này khiến cô vốn đã nổi tiếng, lại còn nổi tiếng hơn, bởi sinh viên toàn trường giờ đây biết rằng, cô gái này đi lên nhờ thực lực, không phải vì nhan sắc.
Ngọc Thảo và Hữu Tâm chính thức xác lập mối quan hệ, nhưng vì họ là thành viên hội sinh viên nên không muốn chuyện yêu đương quá công khai. Khi không có ai khác bên cạnh, họ lại tán tỉnh nhau, trao nhau những lời đường mật. Và mỗi khi có người khác đến, họ lại giật mình tách nhau ra. Nhưng cả Ngọc Thảo lẫn Hữu Tâm đều không biết mình đang làm chuyện dư thừa, bởi ngay cả trước khi hai người chính thức hẹn hò, cả trường đều đã nhìn ra giữa họ có tình cảm với nhau.
Rạp chiếu phim đêm nay vẫn đông đúc như thường lệ. Những cuộc hẹn cứ lặp đi lặp lại với những địa điểm quen thuộc, nhưng cả hai đều không thấy chán. Điều hòa hôm nay dường như lạnh hơn thường lệ, khiến cơ thể mỏng manh của Ngọc Thảo chẳng mấy chốc đã run lên.
Đúng lúc này, một cánh tay vòng qua eo cô, bàn tay ấm áp chạm vào lớp lụa mỏng, làm cô rùng mình. Hữu Tâm thì thầm, “Em lạnh hả? Anh ôm em nhé?” Ngọc Thảo ngả đầu vào vai anh, cảm giác được che chở khiến tim cô đập loạn nhịp.
Bộ phim đến đoạn cao trào, đôi tình nhân trên màn hình hôn nhau say đắm. Hữu Tâm quay sang, ánh mắt lấp lánh dưới ánh sáng mờ. “Ngọc Thảo… anh yêu em,” anh thì thầm, tay siết chặt eo cô. Ngọc Thảo ngẩng lên, mắt tròn long lanh nhìn anh, mặt đỏ bừng. “Em… em cũng thích anh,” cô lí nhí, giọng run run. Hữu Tâm cúi xuống, môi anh chạm môi cô, mềm mại, ấm áp, khác hẳn mọi thứ cô từng biết. Cô nhắm mắt, cảm giác lụa váy cọ vào chân, ren áo lót ôm ngực, hòa quyện với nụ hôn làm toàn thân cô nóng ran. “Là con gái… thật tuyệt!” cô nghĩ, đắm chìm trong khoảnh khắc nữ tính dâng trào.