XaiJu
Maura Agam
Maura Agam

patreon


HẠNH PHÚC MỚI - PHẦN 11

CÁC PHẦN KHÁC  |  DANH SÁCH CHUYỆN

Phần 11: Thổ Lộ

Trường đại học chỉ mới được di dời đến khu vực này không quá ba năm. Phần đất xung quanh vẫn còn khá rộng do mới chỉ khai phá một góc núi. Do đó, công tác chuẩn bị cho sự kiện không gặp quá nhiều khó khăn.

Các thành viên trong hội sinh viên trường đại học được phân nhóm với nhau chuẩn bị cho nhiều công đoạn. Và vì một lý do tình cờ nào đó, hoặc có lẽ không tình cờ cho lắm, hội trưởng Hữu Tâm và Ngọc Thảo lại được bắt cặp cùng nhau. Họ đang tiến về phía workshop triển lãm nghệ thuật vì chuyên ngành của cả hai đều liên quan đến vẽ.

“Là sinh viên hàng đầu trong khoa, em có muốn đóng góp một bức tranh thiết kế cho buổi workshop này không?” Hữu Tâm quyết định mở lời để phá tan sự im lặng. Họ đã quen biết nhau, ngồi gần nhau trong văn phòng, họp hành và trao đổi đủ lâu, không tính buổi lửa trại trong quá khứ, nhưng thực tế số lần nói chuyện riêng với nhau lại rất ít.

“Em ư? Nhưng toàn bộ tác phẩm trưng bày lần này đều là của sinh viên năm ba và năm cuối mà?” Tất nhiên, Hữu Tâm cũng có một tác phẩm trong này và nó được đánh giá khá cao.

Hữu Tâm chỉ muốn tạo một cơ hội cho cô tỏa sáng và gần gũi với toàn sinh viên trong trường hơn. Anh đáp, “Sinh viên hai năm cuối và cả các giảng viên nữa, chính thức hoặc không chính thức.” Điều này là dễ hiểu, bởi ở đất nước của họ, một số giảng viên không thuộc biên chế trường đại học mà được thuê ngoài.

Ngọc Thảo tròn mắt, “Vậy thì sao?”

Hữu Tâm cười khì khì, “Có lẽ em không biết, nhưng em thực sự là một giảng viên không chính thức. Hơn nữa, em còn có một người học trò lớn tuổi hơn cả mình.”

“Vậy sao?” Ngọc Thảo chỉ hỏi vu vơ rất khẽ, gần như không thể nghe thấy. Cô không dám phủ nhận bởi cô không dám chắc Ngọc Thảo trong quá khứ từng làm điều gì.

“Câu trả lời của em?”

“Vâng, nếu thế thì không vấn đề gì ạ.” Ngọc Thảo rất tự tin về tác phẩm của mình. Đây là điều cô đã mong mỏi từ lâu.

“Vậy thì tốt quá!”

Hữu Tâm và Ngọc Thảo đảm nhận công việc sắp xếp, bài trí tranh ảnh, điều chỉnh ánh sáng cho buổi triễn lãm nghệ thuật. Họ làm việc cạnh nhau và chứng tỏ với mọi người mình là một bộ đôi ăn ý dù chẳng mấy khi nói lời nào với nhau.

Tất nhiên, cùng nhau làm việc trong một không gian không hẳn là lớn, sẽ có đôi lần họ tiếp xúc cơ thể với nhau. Khi mỗi người treo một bức tranh lớn, tay cả hai vô tình chạm vào nhau. Đỉnh điểm là khi Ngọc Thảo chỉnh lại ánh sáng trên cao, cô đã tính toán sai chiều cao của bản thân bởi cô vẫn nghĩ mình cao như Việt Bảo. Khi với tay quá cỡ, Ngọc Thảo mất thăng bằng và rơi xuống khỏi thang. Rất may, Hữu Tâm chạy đến kịp thời để đõ lấy cô. Tư thế của cả hai khiến cả căn phòng rơi vào không khí gượng gạo bởi tình cờ thế nào, Hữu Tâm lại đang bế Ngọc Thảo kiểu công chúa, một tay đặt ở lưng cô, tay còn lại ngay dưới đùi. Những sinh viên làm công tác phụ giúp tự nguyện khác cười khúc khích khi chứng kiến cảnh tượng này, bởi trong suy nghĩ của họ, hai người này vẫn luôn là một cặp. Hữu Tâm thì hồi hộp đến cứng đơ người, trong khi Ngọc Thảo hơi đỏ mặt vì xấu hổ. Anh vội vàng đặt cô xuống sau khi nghe cô nói, “Anh có thể đặt em xuống được không?”

Khi hai chân đã chạm đất, Ngọc Thảo vội nói, “Cảm ơn anh,” rồi quay mặt đi, làm tiếp công việc khác, cốt để che đi sự xấu hổ đang hiện hữu trên khuôn mặt. Từ đây, một phần ký ức về buổi lửa trại năm xưa xuất hiện nhưng mọi thứ quá rời rạc nên Ngọc Thảo chẳng thể hiểu rõ.

Tim Hữu Tâm đập thình thịch. Biểu cảm xấu hổ vừa rồi của Ngọc Thảo khiến anh rung động mãnh liệt. Dù hai cánh tay anh đang khá đau nhức do chịu một lực tác động mạnh, song anh cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.

Lúc này, Ngọc Thảo đang treo bức tranh kế tiếp lên. Bức tranh này là hình vẽ một đêm lửa trại. Cô hơi sững người. Không tình cờ vậy chứ? Đầu cô vừa lóe lên hình ảnh một buổi lửa trại thì giờ lại thấy bức tranh về lửa trại. Ngoài ra, cô nhận thấy hai điểm rất quen thuộc ở bức tranh này. Thứ nhất, cảnh được vẽ trong tranh rất giống trong ký ức rời rạc của cô, dù cô tự nhủ đêm lửa trại nào mà chẳng giống nhau, nhưng cảm giác quen thuộc ấy vẫn không biến mất. Và thứ hai, phong cách vẽ này cũng khá quen thuộc. Đây chẳng phải là phong cách vẽ cô thường dùng sao?

Bỗng nhiên, Hữu Tâm lên tiếng, “A, tranh của anh này!” Ngọc Thảo giật mình, ngước nhìn Hữu Tâm. Hữu Tâm tiếp lời, “Cảnh này được vẽ theo một sự kiện trong quá khứ của anh đấy.” Nói xong, Hữu Tâm mong chờ thử phản ứng từ Ngọc Thảo, nhưng anh mau chóng thất vọng vì cô chẳng tỏ vẻ gì đặc biệt.

Nhưng rất nhanh, Hữu Tâm lấy lại tinh thần, “Còn em? Em định dùng bức tranh nào cho buổi triển lãm này?”

Ngọc Thảo lại gần thùng tranh, lấy ra một bức tranh. Hữu Tâm ngạc nhiên nhận ra bức tranh này vẽ hình một chiếc vòng tay bằng dây thừng và hạt gỗ.

Hữu Tâm hỏi, “Sao em lại vẽ hình một chiếc vòng tay?”

“Không biết nữa, tự nhiên em nghĩ đến thôi.” Ngọc Thảo không thể thú nhận với Hữu Tâm là cô thường hay vẽ những hình ảnh đột nhiên xuất hiện trong đầu. Không như mẹ cô, người đã có toàn bộ ký ức của Kiều Hoa, Ngọc Thảo phải tự ghép nối khá nhiều mảnh ký ức rời rạc.

“Có phải chiếc vòng tay này có khắc tên người không?” Hữu Tâm nhìn Ngọc Thảo, vẻ tò mò.

“Em cũng định vẽ chi tiết ấy vào nhưng không biết nên ghi tên ai cả.” Ngọc Thảo đáp. Thật ra trong ký ức, cô thấy có một cái tên bên cạnh tên cô nhưng là tên ai thì cô không rõ.

“Xin lỗi, nhưng… em có thể viết tên anh vào không?” Hữu Tâm phải nỗ lực hết mình mới dám đưa ra lời đề nghị, mà thoạt nghe có vẻ hơi quá phận, như thế.

Nào ngờ, Ngọc Thảo không hề tỏ ra khó chịu, cô nói, “Được thôi!” Rồi lập tức tháo bức tranh khỏi khung tranh, dùng một cây viết chì vẽ thêm hai cái tên lên vòng tay, trước khi đặt lại bức tranh vào khung tranh.

Hữu Tâm hạnh phúc trong lòng, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà có lẽ không ai hiểu được. Anh bất giác vuốt ve chiếc vòng bên dưới tay áo đồng phục. Đồng thời, anh cũng tự hỏi, chi tiết rõ ràng thế này rồi mà cô vẫn chưa nhớ ra anh sao? Hữu Tâm không hề hay biết, Ngọc Thảo đang bị một cơn đau đầu hành hạ, một dấu hiệu cô từng gặp khi bỗng có một lượng lớn ký ức ùa về.

Cô bỗng nhớ rõ mồn một cảnh tượng trại hè năm đó, mọi chi tiết đều rất rõ ràng, chỉ trừ hai thứ, gương mặt của chàng trai mà cô nói chuyện, cũng như cái tên cạnh cô trên chiếc vòng tay hạt gỗ do cô tự làm và đã tặng cho chàng trai ấy. Ký ức chợt đến khiến cô cảm nhận được sự ấm áp và thân thuộc, dù cô chưa hiểu tại sao.

Sau khi xong việc ở phòng triển lãm, họ khảo sát sân chơi chính cho sự kiện lần này. Công việc này chỉ là kiểm tra và ghi chép nên không cần quá nhiều người, hai người là đủ để giải quyết. Vì Ngọc Thảo cứ thẫn thờ suốt từ nãy đến giờ nên Hữu Tâm đành phải mạo muội nắm tay cô dắt đi.

Đến nơi tổ chức trò chơi thám hiểm hang động, Ngọc Thảo vẫn cứ ngẩn người. Cô không phát hiện ra một hòn đá trong động bỗng dưng sụp xuống ngay trên đầu cô. Không kịp cảnh báo nguy hiểm, Hữu Tâm lao đến đẩy cô ra. Lúc này, cô mới giật mình choàng tỉnh và trở về thực tại. Cô nhận ra Hữu Tâm đang đau đớn vì chân anh bị hòn đá đè trúng. Cả hai phải cố gắng hết sức mới đẩy được hòn đá ra.

Vụ chấn động khiến cửa hang bị chặn lại. Bây giờ, cả hai mới nhận ra, trường có nhiều không gian để tổ chức cũng không hẳn là tốt, bởi vùng núi này vẫn tiềm tàng nguy hiểm. Nhưng điều họ cần lo lúc này là có ai phát hiện ra sự mất tích của họ và đi tìm không.

Ngọc Thảo luôn miệng xin lỗi Hữu Tâm và ra sức xử lý vết thương cho anh. Anh cắn răng chịu đựng, bảo không sao. Cả hai tựa lưng vào một vách đá đợi người đến cứu. Ngọc Thảo bỗng hỏi, “Tính đến hiện tại thì đã ba lần anh ra tay cứu em rồi nhỉ?”

Vì xung quanh tối om, Hữu Tâm không nhận ra Ngọc Thảo đang lo lắng, rưng rưng nước mắt nhìn về phía anh. Bản chất Việt Bảo không phải là người yếu đuối, nhưng cậu lại khá trọng tình trọng nghĩa nên hiện tại Ngọc Thảo cũng cảm động vì ba lần Hữu Tâm quên mình vì cô.

Hữu Tâm mỉm cười, anh cố gắng rút chiếc điện thoại từ trong túi ra và dùng ánh sáng yếu ớt từ nó để soi sáng một bên cổ tay mình. Anh kéo tay áo lên và cho Ngọc Thảo xem chiếc vòng tay bằng dây thừng và hạt gỗ, trên đó có khắc hai cái tên Hữu Tâm và Ngọc Thảo.

Ngay thời điểm ấy, mọi ký ức của Ngọc Thảo về trại hè năm ấy chính thức quay lại. Cô đã nhận ra Hữu Tâm, cùng tất cả những cảm xúc lúc đó cô dành cho anh, ngay cả khi bản chất ký ức ấy vốn chẳng phải của cô. Nhưng như đã đề cập, một trong những tác dụng của khẩu súng là kết hợp ký ức của thể xác và tâm trí lại. Nói cách khác, cảm xúc của Ngọc Thảo trước đây cùng sự chân thành của Hữu Tâm mà Ngọc Thảo hiện tại cảm nhận được đã hòa làm một. Cô bắt đầu cảm thấy rung động. Việc hòa nhập với vai trò Ngọc Thảo, cùng những khoảnh khắc tiếp xúc gần gũi, giúp cô chấp nhận rằng cô có thể thích Hữu Tâm mà không mâu thuẫn với danh tính cũ, vì tình cảm này là sự giao thoa giữa ký ức và cảm xúc hiện tại.

Ngọc Thảo đưa tay giữ lấy trái tim đang đập mạnh của mình. Mặt cô đang đỏ như gấc. Cô không hề muốn chấp nhận nhưng cảm xúc hiện tại của cô đang phản bội cô.

Hữu Tâm ngại ngùng nói, “Chắc là em đã nhận ra rồi nhỉ? Đúng vậy, anh chính là gã mặt mũi như côn đồ ở trại hè năm ấy. Và em chính là người giảng viên không chính thức giúp anh trở lại con đường đúng đắn. Suốt sáu năm nay anh vẫn luôn giữ chiếc vòng ấy bên mình. Lúc gặp lại em ở chính ngôi trường này, anh vui lắm. Anh cứ ngỡ chúng ta không bao giờ có thể gặp lại nhau nữa. Thôi thì nhân lúc chỗ này chỉ có hai chúng ta, anh muốn nói với em là, anh đã luôn thích em!”

Ngọc Thảo đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng của mình. “Em… em…”

Hữu Tâm mỉm cười, “Em không cần phải đáp lại đâu. Và cũng không cần cảm thấy áy náy, anh hoàn toàn tự nguyện cứu em và… thật ngại quá, hình như lần nào cũng thất bại. Lần đầu thì bị đám côn đồ đánh cho một trận, báo hại em phải cõng anh về trường. Lần thứ hai thì cánh tay đau rần. Còn lần thứ ba thì chúng ta lại kẹt luôn ở đây.”

Ngọc Thảo vội nói, “Không! Không có đâu! Em thực sự rất biết ơn!” Điều cô nói đều là sự thật.

Cả hai im lặng bên nhau một lúc thì có ánh sáng từ cửa hang. Một đội sinh viên đến để giúp đỡ họ ra ngoài. Một người trong số đó hỏi, “Hai người có sao không? Có phải bị sốt rồi không? Mặt cả hai đều đỏ bừng này!”

“A!” Cả Hữu Tâm và Ngọc Thảo đều quay mặt đi chỗ khác, hận không có một cái lỗ để chui xuống.

PHẦN 12 >>

HẠNH PHÚC MỚI - PHẦN 11

More Creators