CÁC PHẦN KHÁC | DANH SÁCH CHUYỆN
Phần 8: Lời Tâm Sự Của Mẹ
Kiều Hoa ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ngọc Thảo. Bà nghiêng đầu, nhìn Ngọc Thảo bằng ánh mắt tinh nghịch, môi nở nụ cười, “Ôi dào! Con ngượng gì thế? Mẹ biết rồi, tường nhà chúng ta mỏng mà. Con không cần phải ngại, chuyện này cũng bình thường thôi. Con hãy quên hoàn toàn về cuộc sống trước đây của chúng ta. Bây giờ, mẹ là phụ nữ, phải sống cho đáng chứ!” Bà vuốt tóc, cười kiêu hãnh, “Mẹ từng khổ sở trong cơ thể cũ, giờ đây, mẹ sẽ tận hưởng từng phút giây. Chưa kể, mẹ làm chuyện đó với cha con mà! Đâu phải ai xa lạ, phải không? Con không muốn giữ cho gia đình chúng ta luôn hạnh phúc sao?”
Ngọc Thảo cúi đầu, chẳng biết phải nói gì. Hơn ai hết, cô hiểu rõ cảm giác mất đi gia đình, sự tan vỡ đến một cách từ từ đôi khi còn đau đớn hơn đột ngột. Nhưng đấy là gia đình trước kia. Chuyện hiện tại, bảo cô phải chấp nhận có hơi khó khăn. Dù gì thì người đối diện với cô vẫn từng là cha cô, một người đàn ông thực thụ. Thế mà người cha ấy đêm qua lại hưởng thụ khoái cảm phụ nữ với một người đàn ông khác. Cô nghe rõ từng li từng tí mà, những tiếng rên rỉ hết sức tự nhiên.
Ngọc Thảo ngước lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Kiều Hoa. Đôi mắt cô rất đẹp, thừa hưởng toàn bộ ưu điểm từ người đang ngồi trước mắt cô “hiện tại.” Phải nhấn mạnh ở chữ “hiện tại” vì có khi bạn chẳng thể ngờ đâu, một cơ thể nhưng lại thuộc về hai người. Cuối cùng, cô cũng ép mình nói được đôi ba câu, “Mẹ… mẹ thay đổi nhiều quá! Con không ngờ mẹ có thể trở nên nữ tính thế này. Mới ngày nào, mẹ vẫn còn nam tính thế kia…”
Kiều Hoa đặt tay lên tay Ngọc Thảo, giọng dịu dàng, “Con yêu, mẹ muốn thế này từ rất lâu rồi! Sống với trách nhiệm của một người đàn ông đặt lên đôi vai thật sự quá mệt mỏi, kết hợp với thể xác nam giới xấu xí trước kia, mẹ không thể là chính mình. Đôi lúc, mẹ cảm thấy ghen tị với người mẹ cũ của con đấy. Bà ấy sở hữu tất cả những gì tốt đẹp nhất từ khi sinh ra. Thật đấy, chỉ cần sinh ra là phụ nữ đã xem như sở hữu những gì tốt đẹp nhất trên đời rồi. À, con đừng hiểu lầm mẹ! Mẹ không lừa dối Yến Ngân đâu. Có thể mẹ đã sai với bà ấy khi bắt bà ấy chịu khổ vì mẹ, nhưng mẹ không lừa dối bà ấy. Đã từng có thời gian mẹ rất yêu bà ấy, nhưng không biết từ bao giờ, mẹ đã chuyển sang ghen tị với những gì bà ấy có. Áp lực của một người đàn ông có thể làm thay đổi bản tính của một con người sao? Mẹ cũng không rõ. Chỉ là, hiện tại, mẹ chỉ muốn được một người đàn ông yêu mình cưng chiều mình hết mực thôi. Mẹ hiện tại chính là phụ nữ. Khi trở thành Kiều Hoa, mẹ thấy mình đang sống thật sự! Xin lỗi vì lúc trước mẹ đã gạt con. Ngay từ đầu, mẹ đã muốn trở thành Kiều Hoa rồi. Còn con, con cũng đang thay đổi mà, đúng không? Con cũng đang ngày một chấp nhận cuộc sống của một Ngọc Thảo còn gì.”
Dường như từ sau khi người cha cũ của cô biến chất, đây là lần đầu tiên cha con họ, à không, mẹ con họ mới ngồi lại thẳng thắn trò chuyện cũng nhau như vậy. Đây cũng là lần đầu tiên, mẹ cô tâm sự với cô nhiều đến thế.
Ngọc Thảo thở dài. Cô không biết nên dùng thái độ như thế nào sau khi đã nghe những lời tâm sự của Kiều Hoa. Tại sao Thượng Đế lại tạo nên khái niệm “khó xử” để mọi thứ giờ đây rối ren thế này.
Bữa sáng hôm ấy trôi qua trong sự im lặng. Kiều Hoa chẳng hề thúc giục Ngọc Thảo phải hiểu cho tình cảnh của bà. Về cơ bản, mọi điều bà làm đều là sai trái. Đấy là điều không thể cãi. Tuy vậy, nếu được làm lại, bà vẫn sẽ không do dự lựa chọn con đường này. Bà biết làm vậy là ích kỷ, tuyệt đối ích kỷ, nhưng bà khát khao sống như một người phụ nữ thật sự, một người phụ nữ có danh phận đàng hoàng, không phải người chuyển giới. Bà biết, để con gái mình chấp nhận cần phải mất một khoảng thời gian nữa. Nhưng bà không trách Ngọc Thảo. Nói thẳng ra, đây mới chính là ưu điểm của con gái bà. Ngọc Thảo sở hữu tâm hồn lương thiện hơn bà. Ngọc Thảo vẫn cảm thấy tội lỗi khi chiếm đoạt cuộc sống của người khác, bất chấp tính mạng của cô đang nguy kịch khi lũ đòi nợ kề dao vào cổ.
Chuyện này không thể diễn biến khác đi được. Mọi sự xảy ra đều do lỗi của Kiều Hoa. Bà biết điều đó, vậy nên, tất cả những gì bà có thể làm là dành tình yêu thương của một người mẹ cho Ngọc Thảo từ nay về sau, bất kể cô đón nhận thế nào.
Cuối cùng, Ngọc Thảo cũng dùng bữa xong. Cô đứng dậy, lẳng lặng tiến về phía cửa. Kiều Hoa đi theo, tiễn Ngọc Thảo như cách bà tiễn chồng đi làm sáng sớm hôm nay. Cánh cửa đã khép lại phân nửa. Đứng sau ngưỡng cửa, Ngọc Thảo thì thầm như thể đang nói cho chính mình nghe, “Con đi học đây, thưa mẹ! Con vẫn chưa thể chấp nhận hoàn toàn được. Nhưng… con sẽ cố. Mẹ hãy làm những gì mẹ cho là tốt nhất.”
Chẳng đợi Kiều Hoa trả lời, cánh cửa đã đóng lại hoàn toàn. Mãi đến khi Ngọc Thảo đã đi xa, Kiều Hoa mới cử động lại được cơ thể. Một giọt lệ lăn trên má bà. Câu nói sau cùng của Ngọc Thảo có thể xem như một lời chấp nhận không chính thức. Con gái bà đã phần nào chấp nhận bà làm mẹ nó. Điều đó khiến bà hạnh phúc.
◉ ◉ ◉
Đường đến trường hôm nay dường như xa hơn thì phải. Mải mê suy nghĩ, lúc ngẩng đầu nhìn lại, Ngọc Thảo đã ở một nơi xa lạ. À, thật ra cũng chẳng phải xa lạ gì cho lắm. Đây là khu nhà nằm sau xưởng cơ khí mà cô làm, một khu phố khá phức tạp.

Dạo trước, với một cây cờ lê trong tay, cô chẳng sợ bất cứ ai trên quãng đường đi đi về về giữa nhà và xưởng cơ khí. Nhưng hiện tại, mọi thứ cô có chỉ là một chiếc cặp sách nhỏ. Chưa kể, Ngọc Thảo vẫn chưa nhận ra, vẻ đẹp của cô và chiếc quần tất quyến rũ này mới chính là thứ nguy hiểm chết người, bởi chúng thu hút những thành phần chẳng mấy tốt đẹp.
Tại sao cô lại đến đây nhỉ? Cô đang đến trường cơ mà. Chắc là vì trong khoảnh khắc thiếu tập trung, Ngọc Thảo đã vô thức đến nơi làm việc cũ. Cô cần phải quay lại gấp. Trễ giờ học chỉ là chuyện nhỏ, nếu có kẻ nào—
“Này cô em xinh xắn!” một giọng nói bất chợt vang lên. Đôi khi chỉ từ thanh âm, ta có thể nhận ra người nói chẳng có mục đích gì tốt đẹp.
Khỉ thật, phải làm thế nào đây? Ngọc Thảo nghĩ. Cô quyết định bỏ chạy, nhưng chỉ vừa mới có động thái, một cánh tay đang bắt lấy tay cô.
Cô quay ngoắt người lại, “Buông ra! Mấy người dám làm bậy thì tôi sẽ thét lên đó!” Cô tự nhủ, “thét lên” à, hành vi có vẻ chẳng ra dáng đàn ông lắm. Nhưng đành chịu thôi, đó là tất cả những gì cô có thể làm bây giờ. Chưa kể, vì lý do gì đó, cô lại suy nghĩ đến từ “thét lên” đầu tiên chứ chẳng phải chống trả hay bất cứ gì khác. Ngọc Thảo hoàn toàn chẳng nhận ra, cô đang có một phần ký ức của Ngọc Thảo trước kia. Nó chẳng tác động gì đến suy nghĩ của cô cả, chẳng qua, nó chính là suy nghĩ của cô lúc này. Ký ức nào mà chẳng là ký ức.
Lúc này, cô mới kịp nhận ra những gã đang quấy rối mình. Trùng hợp thay, lại là “người quen” cũ, những kẻ mà cả đời này cô không bao giờ muốn gặp lại. Chẳng biết tại sao, chỉ mới nhìn mặt vài lần, Ngọc Thảo đã nhớ như in khuôn mặt của bọn đòi nợ thuê.
Một tên trong số đó cười khẩy, “Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây! Bọn anh chỉ muốn mời cô em đi chơi một lát thôi! Xin hứa danh dự, sẽ không làm gì cô em hết!” Một gã du côn sống trong khu phố phức tạp mà lại cam kết về “danh dự.” Trừ khi Ngọc Thảo là người ngu, tin lũ này chỉ có nước hối hận.
Một tên khác vuốt hai lòng bàn tay vào nhau, điệu bộ hết sức đê tiện, “Cô em thét lên làm gì? Chỗ này là địa bàn của bọn anh. Cô em có thét to cỡ nào đi nữa, cũng không ai dám nói một câu nào—”
“Xin lỗi! Các anh có thể thả cô ấy ra được không ạ?” một giọng nói khác bất ngờ cắt ngang lời chúng. Giọng nói này có phần rụt rè và trẻ trung. Ngọc Thảo không biết tên người nói, nhưng cô nhận ra anh ta. Anh ta là một trong số những sinh viên nam hôm qua mà cô gặp lúc ăn trưa với Yến Linh. Tình cờ thay, cô và anh ta còn mắt chạm mắt một lúc.
Sau khi thấy rõ người vừa cắt ngang là ai, bọn đòi nợ thuê buông tay tôi ra, đồng loạt nhìn về hướng anh ta. Gã vừa bị cắt ngang nhổ một ngụm nước bọt khinh thường, xui xẻo thế nào lại trúng ngay một gã đồng bọn. Tay này tức điên nhưng không muốn cắt ngang vì sợ mất không khí.
Gã bị cắt ngang nói, “Mày là cái thá gì hả nhóc?! Đi học à? Sao không ở trường học như một thằng sinh viên ngoan mà đến khu này can thiệp vào chuyện của bọn tao vậy?!”
Anh ta đáp, “Ừm… tôi là… bạn cô ấy! Cô ấy cũng là sinh viên đại học mà! Sao các người không chịu để yên cho cô ấy đi học và—”
Lần này đến phiên anh ta bị cắt ngang, nhưng không phải bằng lời nói mà bằng một cú đấm. Sau đó, cả một trận đòn giáng xuống. Dù thân hình anh ta có to lớn cách mấy cũng khó lòng chống chọi lại ba bốn tên du côn cùng lúc.