XaiJu
Maura Agam
Maura Agam

patreon


HẠNH PHÚC MỚI - PHẦN CUỐI

CÁC PHẦN KHÁC  |  DANH SÁCH CHUYỆN

Phần Cuối: Hạnh Phúc Mới

Đã bốn năm trôi qua kể từ ngày cuộc sống của Ngọc Thảo và Kiều Hoa bước sang một trang mới. Ngọc Thảo nay đã là sinh viên năm cuối, hội trưởng hội sinh viên, hoa khôi toàn trường đại học, nổi tiếng với nhan sắc và tài năng hội họa ở cấp độ chuyên nghiệp. Thông thường, các khoa trong trường đại học chỉ kéo dài bốn năm, nhưng Ngọc Thảo chọn học chế độ năm năm để lấy luôn chứng chỉ chuyên nghiệp, giống như người yêu cô, dù mãi sau này, cô mới biết anh làm vậy chỉ để ở gần cô thêm một năm.

Một chiều thu mát mẻ, Ngọc Thảo đứng trong văn phòng của hội sinh viên, chuẩn bị cho buổi lễ chào đón tân sinh viên, nơi cô sẽ phát biểu với tư cách đại diện cho sinh viên toàn trường. Trước gương, cô mặc bộ đồng phục nữ sinh của trường đại học. Áo sơ mi ôm chặt lấy bộ ngực đầy đặn hơn khá nhiều sau ba năm. Giờ đây, cô đã không còn ghen tị với bộ ngực hấp dẫn của mẹ cô nữa vì cô đã kế thừa hoàn hảo nó. Chiếc eo thon nhỏ nhờ corset lót bên trong. Corset chỉ là phụ kiện cô mặc sau này. Cô ngày càng yêu thích cảm giác được mặc những bộ trang phục và những món phụ kiện khác nhau dành riêng cho nữ giới. Phần chân váy xếp ly chạm đầu gối, đôi chân thon thả quyến rũ trong chiếc quần vớ màu đen.

Bên dưới váy, cô mặc bộ đồ lót ren ngọc lam tinh xảo. Áo ngực nâng ngực, dây mảnh vắt qua vai, ren hoa ôm sát làm nổi bật khe ngực sâu, cọ nhẹ vào núm mỗi khi cô hít thở, làm cô rùng mình thích thú. Quần lót lụa ngọc lam viền ren trượt qua hông, mỏng manh ôm sát vùng kín.

Về độ đồng bộ ký ức, cô đã chạm mốc 100% ngay từ khoảnh khắc e thẹn đón nhận tất cả những gì Hữu Tâm, người yêu cô, đưa hết vào người cô. Hiện tại, cô nhớ từng chi tiết trong cuộc sống cũ của cô gái này nhưng điều đó không làm cô mất đi chính mình. Cô đã sớm không còn nghĩ mình là Việt Bảo nữa rồi, 18 năm trước đây chỉ như một cuộc sống từ kiếp trước. Giờ đây, cô yêu cơ thể này, yêu từng nếp váy, từng lớp ren, yêu sự nữ tính mà cô đã hoàn toàn làm chủ.

Buổi lễ diễn ra tại hội trường lớn, ánh đèn rực rỡ chiếu lên sân khấu. Ngọc Thảo bước ra, chân váy xếp ly bay phấp phới, đôi giày búp bê nữ sinh tuy rất giản đơn nhưng vẫn không thể làm giảm đi sự quyến rũ của vị đàn chị nổi tiếng nhất trường đại học lúc này, tiếng vỗ tay vang dội từ hàng trăm tân sinh viên. Cô đứng trước micro, cất giọng trong trẻo, “Chào các em, chị là Ngọc Thảo, đại diện cho lứa sinh viên năm cuối. Chúc các em có một cuộc sống đại học thật đáng nhớ!” Nói xong, cô mỉm cười. Nụ cười của cô khiến toàn hội trường phải ngất ngây. Trong đó, có một nữ sinh viên năm nhất mới nhập học mà Ngọc Thảo chắc chắn không bao giờ ngờ đến.

Sau bài phát biểu, Ngọc Thảo bước xuống khán đài, một cô gái nhỏ nhắn trong đám tân sinh viên tiến đến, mắt sáng rực. “Em chào chị ạ! Em là Vân Anh, em hâm mộ chị từ lâu lắm rồi!” Ngọc Thảo ngẩn người, khi nhìn kỹ, cô nhận ra đó là Vân Anh, em gái của Việt Bảo, nay đã là tân sinh viên năm nhất, nhưng chắc chắn Vân Anh không thể nhận ra người anh trai từ quá khứ của mình rồi, chỉ đơn thuần hâm mộ một người vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang như Ngọc Thảo.

Trước đây, Việt Bảo vẫn luôn gần gũi và yêu thương em gái mình. Dù trong thời gian trải qua cuộc sống khó khăn bên cạnh Trọng Tường, cậu có nảy sinh chút cảm giác ghen tị với em vì được mẹ đưa theo, nhưng chút cảm xúc ghen tị đó đã biến mất hoàn toàn trong những năm này. Do đó, khi gặp lại Vân Anh, dù với tư cách là một con người khác, Ngọc Thảo vẫn rất đỗi vui mừng. Cô cười rạng rỡ, ôm chầm lấy Vân Anh, bất chấp sự kinh ngạc trên mặt em gái cũ. “Cảm ơn em, Vân Anh! Chị vui vì em thích chị và chọn học ở ngôi trường này. Em cũng dễ thương lắm, chắc chắn vị trí hoa khôi tương lai sẽ thuộc về em!”

Tuy không hiểu gì cả, nhưng Vân Anh tất nhiên là rất vui khi người đàn chị mình luôn ngưỡng mộ nhiệt tình với mình như vậy. Cô hỏi, “Chị ơi, em cũng muốn được như chị! Xinh đẹp, giỏi giang, tự tin! Chị có bí quyết gì không?” Ngọc Thảo đỏ mặt, vuốt tóc Vân Anh. Trước đây cô nào có được như vậy, chỉ từ khi chấp nhận lối sống mới, cô mới thay đổi hoàn toàn. Nhưng… xét ra thì, đó cũng là một kinh nghiệm có thể truyền lại cho đứa em gái yêu quý của cô.

“Chỉ cần em sống thật với mình, em sẽ được như chị thôi,” cô nói, giọng ấm áp. “Trước đây chị cũng không dám mơ một ngày chị sẽ được như vậy đâu. Quá khứ của chị từng như địa ngục vậy, em biết mà. Nhưng hiện tại, chị đang tận hưởng từng ngày cảm giác được làm một cô gái.” Cô yêu khoảnh khắc này, được một cô gái mà cô từng ghen tị là Vân Anh hâm mộ, được đứng đây trong cơ thể nữ tính mà cô yêu đến phát cuồng. Vân Anh không hiểu những từ như “em biết mà” hay “cảm giác được làm một cô gái” cho lắm, nhưng tổng thể, cô vẫn hiểu ý nghĩa của lời khuyên. Cô cúi đầu cảm ơn Ngọc Thảo rồi vui vẻ nhảy chân sáo rời đi, lòng kích động thấy rõ.

Lúc trở lại văn phòng hội sinh viên, một bóng người nhào ra ôm chặt Ngọc Thảo. Cô tất nhiên biết đó là ai nhưng vẫn tinh nghịch trêu chọc, “Này anh ạ, tôi hoàn toàn có thể bắt anh vì tội tự tiện đột nhập vào đây mà không phải sinh viên của trường đại học này.” Bóng người ấy thì thầm bên tai cô, “Thế thì cứ bắt giam anh cả đời bên cạnh em đi!”

Ngọc Thảo bật cười, ngả vào người Hữu Tâm, cảm giác làm một cô nàng đáng yêu tựa vào người đàn ông của mình khiến cô vui sướng tột cùng. “Anh sẽ bị kết án chung thân ngay khi em tốt nghiệp, cứ vui vẻ sống nốt những ngày tự do cuối cùng đi!” cô đáp. Cả hai người cùng trao nhau nụ hôn thật sâu.

Cùng lúc ấy, Kiều Hoa và Minh Nghĩa đang đi siêu thị, chuẩn bị cho bữa tối lãng mạn tại nhà. Minh Nghĩa thầm nghĩ, hình như từ cách đây khoảng bốn năm thì bữa tối nào ở nhà cũng có thể trở thành một bữa tối lãng mạn. Kiều Hoa dường như say đắm ông không rời kể từ khoảnh khắc ấy. Ông thấy lạ nhưng không hề ghét cảm giác này. Về cơ bản, cuộc đời của một người đàn ông còn gì hạnh phúc hơn khi được một người đàn ông khác… à không, vợ mình yêu thương đến điên cuồng như vậy?

Kiều Hoa mặc một chiếc váy bó đỏ rực, màu yêu thích của bà sau khi trở thành phụ nữ, ôm sát bộ ngực đầy đặn, vòng eo thon gọn, phần chân váy ngắn để lộ cặp đùi trắng ngần. Dưới váy, bà mặc một bộ đồ lót ren màu đen vô cùng sexy. Bà mang giày cao gót đỏ, bước đi uyển chuyển bên Minh Nghĩa, tay khoác tay ông.

Đang chọn đồ, Kiều Hoa bỗng thấy Yến Ngân, vợ cũ của Trọng Tường, đẩy xe hàng cùng một người đàn ông trung niên mặc áo công nhân, dáng vẻ bình thường. Tuy vậy, dường như bà vẫn rất hạnh phúc bên người đàn ông ấy. Kiều Hoa dừng lại, ngây người nhìn họ một lúc. “Xem ra, cô ấy đã có người đàn ông mới rồi.” Kiều Hoa nghĩ. Sau đó, bà liền nở một nụ cười và nghĩ, “Thật tốt khi người ấy có thể đem lại hạnh phúc cho cô ấy, hơn xa một kẻ tệ bạc như mình.”

Nếu hỏi Kiều Hoa rằng, bà có ghen hay không khi nhìn thấy vợ cũ của mình tay trong tay cùng một người đàn ông khác, bà sẽ trả lời ngay lập tức là không, bà chỉ mừng cho cô ấy. Bởi vì hiện tại, Kiều Hoa đang là một người phụ nữ hạnh phúc nhất trần đời. Minh Nghĩa là mối tình duy nhất của bà hiện tại. Nghĩ đến đây, bà siết chặt tay Minh Nghĩa hơn rồi dựa đầu vào vai ông bước đi. Minh Nghĩa không hiểu tại sao Kiều Hoa lại bất ngờ làm thế nhưng chỉ mỉm cười xoa đầu vợ. Hai cặp đôi hạnh phúc bước qua nhau trong siêu thị mà không nhận ra nhau, kết thúc một mối quan hệ từng rất đẹp đẽ nhưng sau đó lại chệch hướng hoàn toàn. Rất may, ở cuối đoạn đường, họ đều đã có được hạnh phúc trong vòng tay một người đàn ông khác.

Tối đó, Ngọc Thảo và Kiều Hoa lại ngồi trò chuyện nhỏ to tại nhà. Mối quan hệ thân mật giữa mẹ và con gái họ là thứ mà đến cả người chồng Minh Nghĩa cũng không thể xen vào. Hai người họ đều cầm một ly nước ép thay cho rượu vang, cụng ly nhau rồi nhìn nhau cười.

Ngọc Thảo kể trước câu chuyện của mình, “Mẹ biết gì không? Vân Anh là tân sinh viên của trường đại học con năm nay đấy. Con không ngờ em ấy lại ngưỡng mộ con. Trong quá khứ, chỉ có con là người ghen tị với em ấy.”

Kiều Hoa cũng kể lại chuyện ở siêu thị, “Hôm nay mẹ cũng tình cờ thấy Yến Ngân ở siêu thị đấy!”

Ngọc Thảo ngạc nhiên, “Ồ, trùng hợp vậy sao?! Cơ mà… mẹ không cảm thấy tiếc sao? Dù gì đó cũng từng là vợ của mẹ, và Vân Anh cũng là một đứa con gái khác của mẹ, như con.” Tất nhiên, Ngọc Thảo đã luôn xem mình là một cô gái rồi, thời Việt Bảo đã qua từ lâu.

Kiều Hoa dịu dàng lên tiếng, “Mẹ không tiếc gì đâu, quá khứ chỉ là quá khứ, chúng ta nên buông bỏ rồi. Cái gã Trọng Tường thô kệch, già nua, tệ bạc ấy, mẹ đã quên từ lâu rồi! Giờ mẹ là một người phụ nữ xinh đẹp, có chồng yêu thương mình, và một cô con gái duy nhất là con. Con và mẹ đã chọn đúng, hiện tại và tương lai mới là tất cả.”

Ngọc Thảo gật đầu, ôm lấy mẹ, “Con đồng ý với mẹ. Việt Bảo đã là một quá khứ xa xôi, người con trai ngu muội không biết sự hấp dẫn của đồ lót ren, váy đầm xinh xắn.” Cô mỉm cười, mắt sáng rực. Họ cụng ly chúc mừng, tiếng thủy tinh ngân vang trong không gian ấm áp.

Đúng lúc này, Minh Nghĩa bước vào, ôm eo Kiều Hoa qua lớp váy bó, thì thầm, “Em đẹp nhất đêm nay, Kiều Hoa ạ.” Cậu con rể tương lai Hữu Tâm cũng đến, ôm Ngọc Thảo từ phía sau, hôn lên tóc cô, “Nàng hoa khôi của anh.” Hai mẹ con nhìn nhau, mỉm cười rạng rỡ, càng thêm yêu cuộc sống hiện tại. Họ đã tìm thấy hạnh phúc vẹn toàn, trong những nếp váy, lớp ren, lụa là, và tình yêu mà cơ thể mới mang lại. Một hạnh phúc mới…

HẾT

HẠNH PHÚC MỚI - PHẦN CUỐI

More Creators